Showing posts with label Book. Show all posts
Showing posts with label Book. Show all posts

Thursday, 15 December 2016

Review // Dung quân // 2016


Recommend music: Tư niệm là một khúc ca - Walker (nhấn vào chữ để đến link nhạc)
.
.
.
.
.

Chẳng phải quân vương uy hùng khắp chốn, tiếng thơm lưu mãi sách sử. Cũng chẳng phải đại thần thông minh lỗi lạc, lấy một địch trăm. Càng chẳng phải một chuyện tình bi tráng, chấn động nhân tâm…

Dung quân, nên thơ trong từng câu chữ, tình cảm nồng đượm trải dài theo trang sách.

“Ngày ấy tuổi niên thiếu vô tư lự, chưa hiểu nước là gì, nhà là gì, thiên hạ là gì, y chỉ biết rằng, dù mình nghĩ gì, muốn gì, vị hoàng tử đội mũ vàng mặc áo gấm ấy đều tươi cười mang đến cho mình, cả những thứ mình không nghĩ đến, hoàng tử cũng đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Tình yêu đến tự thuở nào có lẽ bản thân hai nhân vật chính còn không tường rõ, huống hồ chi là kẻ ngồi ngoài lật từng trang giấy như chúng ta? Có lẽ là từ ngày có một nhị hoàng tử bốn tuổi ngây ngô hỏi cưới một tên ngốc, có lẽ cũng là từ ngày cái tên ngốc ấy cũng lại ngây ngô mà gật đầu đồng ý?

Giản đơn như thế, nhưng dây dưa cả một đời.


Friday, 18 November 2016

Review // Những cuốn sách hay mình đọc trong mùa thu: Trâm, SCI, A Monster Calls, This modern love // 2016

Không biết có phải vì là tháng chín bắt đầu gần kết thúc năm học hay không, mình đối với lý thuyết và những bài giảng khô khan trên lớp học hoàn toàn buông xuôi. Dẫu thế nào, độ ba tháng trở lại đây, mình bắt đầu quay lại với tình yêu dành cho những con chữ. Trước thời điểm thi cuối kì chì đọc vài ba cuốn, sau khi thi xong thì thôi rồi, đọc đến nhức đầu mỏi vai vẫn không từ bỏ được =)))

Mà cũng may vì thế, mình có vài bộ sách rất hay định chia sẻ cho mọi người. Như mình đã nói, ba tháng mùa thu mình đọc rất nhiều, nhưng tiếc cái phần lớn đều dành cho mục đích giải trí *cười ngu* nên từ đống hỗn tạp đó chỉ lựa ra được mấy tựa tương đối hay ho, mong mọi người từ đó có thể kiếm cho mình một bộ phù hợp.



1/ Trâm - Châu Văn Văn


Thursday, 15 September 2016

August Favourites // 2016

Từ hồi tháng Hai đến nay mình chẳng viết thêm một bài favourites của tháng nào cả :(( Mà dẫu sao thì cũng nhân dịp tháng Tám mình có tương đối nhiều thứ để đưa vào list yêu thích nên nhân tiện bắt đầu lại với series này là một ý kiến không tồi nhỉ =)) (mặc dù đa phần là phim và sách)

Muji oil cleansing

Mình có nhắc đến cleansing oil của Muji trong bài viết Spring skincare haul và cũng đã nói sơ qua về độ yêu thích đối với em ấy rồi và đến giờ mình đã dùng sang chai thứ hai *yay* Mình dùng kem chống nắng vật lý, trang điểm nhẹ gần như hằng ngày và đặc biệt, da mình rất dầu (tức là siêu nhớt siêu bẩn) nên việc đảm bảo không có một chút bụi bẩn nào tồn đọng trên mặt với mình là rất quan trọng. Muji oil cleansing có kết cấu lỏng, mỗi lần dùng mình dùng 2 - 3 pump cho toàn bộ mặt. Không mùi hóa học, cũng gần như chẳng có màu (chỉ có hơi nhàn nhạt vàng) và giá thành cực kì yêu thì mình nghĩ đây là lựa chọn xuất sắc số một dành cho mọi người với mọi loại da đấy (kể cả da nhạy cảm vì là cho sensitive skin mà)


Nói chứ chai này lại sắp hết rồi :(( Tiền ới là tiền...


Sunday, 17 July 2016

July book haul + quick review // 2016

Đã nửa năm rồi mình không làm haul sách, mặc dù thi thoảng lác đác mình cũng có được vài quyển. Nhưng thực tình mà nói, độ nửa năm này do thay đổi chương trình học tập, thời gian eo hẹp nên hứng thú với sách của mình cũng giảm đi ít nhiều. Mình không thường đọc sách như trước, hoặc nếu có cũng hầu hết bỏ dở giữa chừng. Đối với mình, đó là một điều làm mình rất khó chịu vì ai chơi với mình đều biết, mình từng là một đứa không thể sống thiếu sách. Đi học có thể không cần tập vở, nhưng chắc chắn luôn thủ sẵn một quyển sách để phòng hờ :))))


May thay, được kì nghỉ giữa kì I và II bên này mình về Việt Nam độ một tuần, nhân tiện gom luôn vài quyển sách/truyện tranh đã ngắm nghía từ lâu. Nếu mình có kiên nhẫn thì chờ thêm vài tuần nữa sẽ nhiều hơn đấy (vì cô mình sang) nhưng thôi, háo hức chỉ muốn khoe luôn rồi (!) Vì không chỉ là haul thôi đâu, tại đống này mình vừa có là đã ngấu nghiến đọc rồi ấy, tốc độ lên đến 1 ngày/1 quyển luôn cơ mà =)) Giờ đã xong xuôi, cũng tiện thể viết luôn vài dòng cảm nghĩ.





1/ Girl with a pearl earring - Tracy Chevalier


Mình từng đọc một bài cảm nhận về quyển sách này trên readingcafe, vốn được dịch tựa tiếng việt là “Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai" và ấn tượng đến giờ. Vô tình hôm trước tình cờ thấy, thế là lại chẳng chần chừ mua luôn. Vốn là một cuốn sách rất cũ, được đưa vào thể loaị “Classic", tìm được quyển này với giá rất ổn lại còn bìa đẹp tinh tươm, không một nếp nhăn chẳng một vết sách thế này phải biết tâm trạng mình vui đến thế nào. Được lấy cảm hứng từ bức tranh cùng tên của danh họa Johannes Vermeer, xuyên suốt quyển sách là một mối tình thầm lặng giữa Griet và Johannes Vermeer. Trong căn phòng vẽ của Johannes, thế giới của riêng ông, thế giới của sự cảm nhận hội họa sâu sắc và tinh tế.

Friday, 10 June 2016

Bộ bộ kinh tâm: Thập Tam gia Dận Tường // 2016


Nhớ về Thập Tam a ca, có lẽ nhớ nhất một dáng vẻ trượng nghĩa hào hiệp trên lưng ngựa giữa thảo nguyên bạt ngàn. Nhớ về Thập Tam a ca, cũng có lẽ mê luyến luôn sự thành thật của chàng, đối đãi với người mình thương bằng tất cả tấm lòng. Nhớ về Thập Tam a ca, lạ kì thay, còn nhớ cánh chim nhạn chỉ muốn rong ruổi khắp bầu trời vời vợi, nhớ về cơn gió phiêu du lãng đãng và hơn tất thảy, nhớ cả ước mơ giang hồ bị giam chặt trong bốn bức tường thành lạnh lẽo, vốn đã vùi chôn từ thuở khai sinh …

Có ai mà không say trước Thập Tam gia Dận Tường? Một cử chỉ hào sảng, một tư duy sở thích vượt bậc thời cổ, một dáng vẻ đa tài nổi bật chẳng kém ai. Là ước mộng của bao thiếu nữ, là bậc anh tài của cánh đàn ông. Người như chàng thuộc về tự do, thuộc về cuộc sống bên ngoài Tử Cấm Thành, về những đêm rượu chè kể chuyện bên khóm lửa, về những cuộc tỉ kiếm tranh tài chốn giang hồ, về chuyện tình anh hùng sánh cùng gái thuyền quyên. Mà cũng có lẽ vì thuộc về những thứ trái ngược với bậc vương tôn như thế, đến cuối cùng, người làm mình tan nát cõi lòng nhất, có còn ai ngoài Thập Tam đâu?

Ngày chàng thay Dận Chân gánh hết trọng tội, nguyện làm nạn nhân cho âm mưu của Bát gia đảng thay cho người anh trai chàng kính trọng nhất, có biết đâu chính là khởi đầu cho một chuỗi đau thương. Bậc chí tôn tuốt tận ngai vàng, lệnh phạt ban xuống, giam cầm vĩnh viễn trong Dưỡng Phong giáp, chưa có lệnh chẳng thể bước ra. Ước mơ giang hồ tan vào trong gió, nhớ dáng chàng ngồi bên khung cửa thổi khúc tiêu sầu. Như tạm biệt cả một khát vọng thời trai trẻ, như luyến tiếc cho những ngày lang bạt khắp chốn, tự do tự tại giữa trời đất mênh mông. Khoảnh khắc đó, bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi xuống, vì chàng, vì ước mộng của chàng, vì một Thập Tam a ca người người kính ngưỡng…

Nhưng có lẽ may mắn thay, ông trời không bạc tình. Nhược Hy quỳ dưới mưa mấy ngày đêm, kết cục để lại di chứng nặng nề, bệnh tật chồng chất cũng chỉ đổi lấy lời chấp thuận của Hoàng Đế cho người con gái tên Lục Vu bầu bạn cùng chàng suốt mười năm lẻ bóng. Thân phận thấp kém, Lục Vu dẫu có xinh đẹp chừng nào cũng bị người đời xua đuổi. Chỉ có Thập Tam, chỉ có mình người nam nhân chẳng màng đến địa vị xuất thân đó giang tay ôm lấy nàng, bảo vệ nàng trước bao lời dèm pha. Một lần gặp gỡ gọi là duyên, một bước chân nàng đặt vào Dưỡng Phong giáp tạo thành tình. Những đêm ngày dẫu gió có lạnh biết mấy, cũng có hai bóng người cùng nhau san sẻ. Nàng hát chàng thổi tiêu, nàng cơm nước chàng sáng tác vẽ tranh. Tranh vẽ nàng trải đầy một căn nhà nhỏ, không cần châu báu ngọc ngà, chẳng thiết khăn voan lụa đỏ, chỉ cần thế thôi cũng nên nghĩa vợ chồng.

Vậy mà, có lẽ trong Tử Cấm Thành xưa nay vốn thiếu đi hai chữ “trọn vẹn". Ngày chàng bước chân khỏi Dưỡng Phong giáp cũng là ngày nàng ra đi. Đi để bảo vệ tự tôn cho mình, cho chàng, cho cả kết tinh tình yêu của họ. Tưởng rằng là tốt cho cả hai, Lục Vu có biết đâu đã giết chết cả tâm hồn người thương. Chàng điên dại tìm nàng, chàng đau khổ chờ nàng, chàng xa lánh cả con gái ruột để khỏi phải nhớ mong. Là thương nỗi lòng nàng hay thương chàng đêm ngày chờ đợi? Là tội nàng phận hèn thấp kém hay tiếc chàng địa vị cao sang? Dẫu có là gì, Lục Vu đi cũng lấy cả nửa phần hồn của Thập Tam, phần còn lại nhớ mong dằn vặt, đau khổ kéo dài, đêm ngày hành hạ.

Dẫu biết là sẽ đổi thay, nhưng sao vẫn không tránh nỗi vỡ òa khi tận mắt thấy Thập Tam sau mười năm tù đày. Một Thập Tam anh dũng hào hùng, một Thập Tam văn võ song toàn, một Thập Tam phong lưu phóng khoáng trong kí ức sớm đã phôi phai. Thập Tam của thực tại tiều tụy hốc hác, trầm lắng u tịch, ngập trong rượu đắng đêm ngày, đôi ba bữa lại thuốc thang triền miên, bệnh tật kéo dài. Còn đâu dáng vẻ ngày nào? Còn đâu?

Thập Tam ngày xưa ra sao đã chẳng còn ai nhớ. Chỉ có những kẻ cầm sách lật giở từng trang ngậm ngùi trong nước mắt. Cười mà lại nhói cả cõi lòng khi thấy Thậm Tam một thời nổi danh khắp chốn bởi những lần giao du với nhân sĩ giang hồ, hào hiệp kĩ nữ, trác táng đến độ chẳng thể trác táng hơn nay tuổi lâm râm tóc bạc lại lo lắng con gái càn rỡ quá mức. Thừa Hoan, kết tinh của chàng cùng Lục Vu, đứa con gái chàng vừa thương vừa đau nhất, chẳng thể nào biết được những ngày ấy của chàng. Thương chàng sợ chàng, hình bóng phụ thân âm trầm mê rượu kia bám lấy đứa trẻ tuổi còn rất nhỏ cho đến tận ngày sinh thần Hoằng Lịch, khi câu chuyện giết hổ được kể ra, khi vẻ hào hứng lại lần nữa được thổi bùng trên gương mặt mà đó giờ chỉ ngập tràn đau thương. Cũng một điệu sáo ngày xưa đã lấy đi trái tim của cô công chúa chốn thảo nguyên Mẫn Mẫn, nay lại làm ngây người đứa con gái nhỏ, xóa đi cả những khoảng cách và nỗi sợ. Những câu chuyện tản mạn chốn kinh thành, những điều thú vị khắp giang hồ dần được mở ra, ngay khoảnh khắc ấy thôi, tưởng chừng Thập Tam tiêu sái anh dũng của mười năm trước vẫn còn đấy. Dẫu rằng, chỉ trong khoảnh khắc ấy thôi.

Tháng ngày tươi đẹp, điệu sáo thảo nguyên, đêm rượu dưới trăng, mười năm tù đày, cuối cùng dành cả phần đời còn lại để nhớ mong một dáng hình không thể quay về, tin vào một bức thư an yên, tin rằng đâu đó dưới bầu trời Giang Nam, vẫn có người con gái tên Lục Vu sinh sống. Cuộc đời chàng qua bao nhiêu thăng trầm, cuối cùng cũng khép lại trong nỗi tiếc thương, trong thủ phủ của mình, trong Tử Cấm Thành lạnh lẽo bạc tình….

Năm Ung Chính thứ tám, Thập Tam gia đã không còn.

Monday, 29 February 2016

February Favorites // 2016

Lâu lắm rồi tớ chẳng viết vẽ gì hết cả, lần này chắc chắn luôn chẳng phải vì lười mà dông dài kéo mãi đâu mà vì học hành bài vở nó cứ chồng chất hết cả lên ấy :(( Đã một tuần liên tiếp tớ không được ngủ nghê đầy đủ gì cả, hôm nào cũng đến một, hai giờ sáng mới xong bài để nghỉ, mà bắt đầu trễ lắm cũng từ tám giờ tối đấy chứ, ôi mệt dã man (!)

Cuối cùng, tuy vẫn chưa thi xong đâu, nhưng bản thân tớ nghĩ có lẽ mình nên relax bản thân một chút, làm việc mình yêu thích và cảm thấy thoải mái và đối với tớ, viết blog nằm trong những điều ấy, hiển nhiên rồi. Nhưng tớ không có nhiều thời gian để viết những bài review ấp ủ từ lâu, mà dịp năm mới có mua đồ/được tặng nhiều hơn bình thường nên tớ nghĩ, thôi thì tháng này chỉ làm một cái yêu thích nhất tháng vậy :))



Thursday, 14 January 2016

January book's haul + First Impression

Nhân dịp nhà mình ghé sang, mình đã tranh thủ đặt một vài cuốn sách để nhờ đem qua đọc dần. Nếu là ở Việt Nam, những quyển này chắc chắn nhiều lắm chỉ đủ để mình sống sót hơn một tháng là cùng. Mỗi tội học hành ở Singapore đúng là cực hình, trời biết mình còn bị thiếu thốn thời gian ôm laptop chat chit vài câu nữa chứ là… Mình nhận được sách đêm ngày 03/01/2015 thì phải, cũng một thời gian đủ để làm ấn tượng đầu hay cảm nhận ngắn vài cuốn có thể hoàn thành, có thể đang dở dang :))

Nhưng cũng tốn kha khá đấy chứ, vì một trong số chúng khá là đắt đỏ, mà thực ra còn là quà Giáng Sinh của mình :)) Ngoài bốn cuốn mình tự đặt còn được người chị rất mực thân yêu tặng thêm cho mấy cuốn gọi là quà, khiến mình cảm động muốn rơi nước mắt, đến tận giờ vẫn còn vui =)))




Ngàn năm áo mũ - Trần Quang Đức

Quyển này là quyển sách mình có được từ mẹ hồi đợt Giáng Sinh, và đã nằm trong những quyển đáng mơ ước của mình cũng được một thời gian rồi trước khi chịu xuống tay với em ấy. Chẳng là ngày qua ngày, mình lại thấy sử nước mình thú vị lắm. Từ chốn cung đình đến chuyện tình lứa đôi, từ những trận chiến hào hùng sang cả tập tục xưa cũ. Mình cảm nhận có cái gì đó chan chứa tình người hơn, nhẹ nhàng hơn, nhưng nếu biết khai thác, đào sâu, dùng con chữ uốn luợn thì so với sử nước khác chắc chắn không hề kém cạnh.

Thế là mình mua Ngàn năm áo mũ. Mình phải bảo, bìa của quyển này rất hợp với tiêu đề (lại chẳng đến đặt tên cũng hay ho cực). Bên trong giấy in màu, khá dày, khổ lớn. Mình chưa thể nói gì nhiều nhưng dẫu sao với những lời ca ngợi người ta dành cho nó, thêm cả mình cũng ấn tượng với tác giả là anh Trần Quang Đức vì rất nhiều những cuốn trong list mơ ước của mình như Trà Kinh, Chuyện tình giai nhân hay Trường An loạn đều do anh dịch nên mình rất trông chờ đến ngày mở sách ra và nghiền ngẫm mỗi hôm một ít (!)


Cá Thu - Gong Ji-Young

Mình từng đọc một cuốn sách rất nổi tiếng của Gong Ji-Young trong vài năm vừa qua là Con sống thế nào mẹ vẫn luôn ủng hộ, cảm giác nhẹ nhàng ấm cúng lắm, như một cuốn theo thể loại self-help như Đắc Nhân Tâm hay những cuốn sách khác bạn nhìn thấy trên siêu thị thôi. Nhưng vì nó được biểu hiện từ tâm tình của người mẹ qua những bức thư gửi cho con gái, về những suy nghĩ vu vơ, về cuộc sống, về con người và cả về những yêu thương. Mình rất thích cuốn sách đó, thi thoảng lấy ra, vơ đại một chương và đọc thôi. Đấy là lý do mà mình mua Cá Thu, dẫu rằng ban đầu đích nhắm của mình là Yêu người tử tù, nhưng vì thời gian này mình không cần những gì nặng nề, thế là mình cho Cá Thu cơ hội.

Chà, mình không biết. Mình hoàn thành sách trong một ngày, vốn đã mang trước đó tâm trạng rất chán nản, và đọc xong lại càng cảm thấy mù mờ hơn, ngán ngẩm hơn, sầu đời hơn. Không, cuốn này không hề dở, nhưng mình chỉ không cảm nhận được tình yêu của nam nữ chính, vậy thôi. Những điểm đắt nhất của truyện cũng không nằm ở câu chuyện tình yêu, mà là ở những đoạn rất ngắn thôi, kể về cuộc đời những con người từng tham gia phong trào sinh viên tại Hàn Quốc những năm 1988, về số phận, về kết cục, về niềm đau và quá khứ ám ảnh đến suốt đời. Mình ấn tượng với nhiều thứ, chỉ chẳng mê say lắm về cuộc đời của anh nam chính, không hiểu sao.


Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji

Có lẽ mình là con người lạc hậu nhất mất rồi khi mà đến tận đầu năm 2016 mới đưa em ấy về dinh. Em sẽ đến cùng cơn mưa đã gây sốt từ rất lâu rồi, mình cũng nghe về nó cũng chẳng biết từ bao giờ, vài năm thôi, nhưng đến giờ hiệu sách không còn đầy rẫy quyển này như hồi đó nữa. Mấy lần cũng định đem về nghiền ngẫm, mỗi tội có thể là mình vô tình quên, có thể là quyển sách khác hấp dẫn (như đợt Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương ấy), thế là mình bỏ quên em, mặc cho lần nào mua sách cũng tự nhủ hai ba lần ừ sao không đem em ấy về nhỉ.

Mình phải công nhận là bìa rất đẹp, đến cả một người bạn gốc Nam Phi của mình ngay từ ngày đầu gặp lúc thấy mình cầm quyển này đã khen đó thôi. Mình chỉ mới đọc dưới trăm trang, nhưng mình nghĩ mình sẽ thích nó, chắc chắn đấy, mình có cảm giác như vậy vì dễ thương lắm. Từ cách viết đến những tình huống, khi vừa đọc chữ trong mình sẽ tự động bật ra hình ảnh luôn, cái này… mình chỉ có thể gọi là điểm mạnh nhất của văn học Nhật thôi!


Món lạ miền Nam - Vũ Bằng

Vâng lại là một cuốn sách mua trong ngẫu hứng =)) Ban đầu mình định mua Món ngon Hà Nội cơ, nhưng vì nghĩ dẫu có quê quán ở đâu đi nữa mình cũng sinh ra trên mảnh đất miền Nam. Thế là mình lại chọn cuốn này về, nhanh gọn như thế đấy.

À thì, mỏng hơn mình tưởng tượng. Nhưng bìa vẫn đẹp mênh mông, tuy nhiên so với cái bìa mỏng tang thế thì giá này có phải hơi đau tim không (?). Chụp kế đồ ăn là đẹp miễn chê luôn, hôm bữa nhà mình qua nấu ăn thơm phức, dĩa tôm rim đến tô canh nóng hổi, đặt cạnh chụp là đâu ra đó, đến cả đứa kém cỏi nghiệp dư như mình cũng phải tự òa ra “Ồ không tệ chứ nhỉ =)))”



Mê hiệp kí - Thi Định Nhu

Và đây là món quà mình nhận được từ một chị bạn không những rất thân mà còn mến kinh khủng nữa (!) Ban đầu khi chị ấy bảo chị sẽ tặng quà cho em, mình hi vọng háo hức, mong sẽ nhận được một cuốn sách nho nhỏ mình rất thích. Ai ngờ khi dì mình lấy từ trong túi ra BỐN QUYỂN TRỌN BỘ, mình òa lên vì sung sướng luôn!!

(Chị Lam ơi chị có đọc bài viết này, em cảm ơn chị nhiều lắm luôn ạ, không biết diễn tả thế nào nữa)

Bộ này ba quyển đầu mình đều đã đọc đến vài lần, nhưng do một số chuyện ngu ngốc nên em ấy đã đi từ rất lâu rồi :(( Chỉ sau này nhớ lại mới hối hận vì trong những quyển ngôn tình mình từng đọc (mà mình cho là kha khá đấy chứ) thì đây là một trong số ít mình rất trân trọng đưa vào list những cuốn yêu thích không rời. Chẳng rõ giờ đọc lại cảm giác có còn như vậy không, nhưng mình nhớ mình rất thích anh nam chính, cả chị nữ chính, tuy chuyện tình hai anh chị khổ quá, và nếu mình không nhầm hồi đó có vài chi tiết không làm mình thỏa mãn (?), chúng ta sẽ chứng thực sau =))) (À mà anh nam chính nếu mình đúng là bị liệt hai chân đấy ạ, muốn dịu dàng có muốn mạnh mẽ có, uầy uôi, khiếm khuyết bên ngoài đã sao, chỉ cần anh tốt, và hai người dựa vào nhau thì tất cả sẽ ổn thôi).


Bên trái là trọn bộ Mê hiệp kí, bên phải từ trên đếm xuống lần lượt là Em sẽ đến cùng cơn mưa, Món lạ miền Nam, Cá thu và Ngàn năm áo mũ. 

Credit ảnh: Ảnh trong bài viết này tất cả đều thuộc về mình. 



Wednesday, 13 January 2016

Kitchen by Banana Yoshimoto


                                


Mình mua Kitchen khoảng đầu năm nay, trước hè, hơi phân vân, nhưng cũng chẳng muốn đọc bài cảm nhận nào trước đó vì bạn biết đấy, Kitchen rất mỏng, và mình có cảm giác là mình sẽ thích nó.


Kitchen không phải là một cuốn sách quá nhiều kịch tính, nhưng sẽ ám ảnh khá lâu. Cái suy nghĩ kì quặc đó cứ tự hình thành trong mình như một câu nói duy nhất mình sẽ dành riêng cho văn học Nhật. Một ngày không mây, trời chẳng nắng, hơi âm u, chọn một góc yên tĩnh, lắng lại tất cả những cảm xúc bất ổn thường ngày, và chỉ chuyên tâm nuốt lấy từng câu chữ được in ngay thẳng trên trang giấy. Không phải những cuốn sách có thể đọc vội, chỉ khi tâm bình ổn, bạn mới có thể cảm nhận sự sâu sắc của những tác giả người Nhật.


Ừm, không phải đại đa số, nhưng chí ít khi gắn lên Kitchen thì hẳn không sai.


Xoay quanh Kitchen là những cái chết, những cái chết rất đỗi thầm lặng. Không đi vào chi tiết, ngòi bút của tác giả lướt qua nhanh, ngược lại đi sâu hơn về những gì họ để lại, là nụ cười, là tình thương, là cảm xúc ấm áp người và người mang lại cho nhau. Nhưng không có nghĩa là nó không đau, vì có những đoạn rất ngắn, nhưng đủ khiến người ta xót lòng, khi nghĩ về Mikage, hay thậm chí, về chính bản thân mình.

“Mỗi lần bất chợt nghĩ ra, rằng gia đình tôi, một thứ đã tồn tại thật trên cõi đời này, cứ mất dần đi từng người, từng người theo năm tháng, và rốt cuộc chỉ còn lại mình tôi nơi đây, tôi bỗng thấy mọi thứ trước mắt đều giống như một lời nói dối.”


“Dù tôi có yêu đắm đuối đến đâu, dù tôi có uống bao nhiêu rượu và say sưa vui vẻ như thế nào, thì trong thâm tâm, tôi vẫn luôn bị ám ảnh về cái gia đình chỉ có duy nhất một người. "



Nhưng dẫu sao, như nhiều người đã nói, lối đi của Banana Yoshimoto không phải là bi lụy. Tuy xét về một chiều hướng khác, Kitchen chẳng mang lại mấy những vui tươi. Nhưng vì chính chúng ta, con người, đến với nhau bởi nỗi đau và nỗi đau, bởi mất mát và mất mát, chỉ có buồn khổ mới chạm đến hạnh phúc, như Mikage và Yuichi vậy. Có ai bảo, tình yêu giữa họ không thực, nhưng quan trọng không? Vì tình yêu đâu chỉ khởi nguồn từ cái gì đó bi tráng và cao cả, nó xuất phát từ bất kể thứ gì, kể cả nỗi đau và sự đơn côi.


(đoạn nỗi đau và nỗi đau, mất mát và mất mát chắc lụy “Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương" quá rồi, mình không đọc lại, chỉ nhớ mang máng, như đoạn này thật sự rất ấn tượng)


Mình thích cách tác giả miêu tả về bếp, về sự kết nối giữa bếp và mọi người, về cách Mikage yêu bếp, cảm nhận tất cả mọi việc qua một khuôn bếp. Bởi bếp gợi nhớ đến một thứ lớn lao hơn, quan trọng hơn: Gia đình. Bếp không chỉ là một vật hữu hình xuất hiện trong câu chuyện, mà bởi vì nó là gia đình nên liên đới đến rất nhiều những tình tiết chạm lòng người về sau. Như món katsudon cả hai cùng thưởng thức dưới trăng, như sự quan tâm của mẹ Yuichi và Yuichi dành cho Mikage, kể cả khi chẳng cùng huyết thống, hay như những việc phi diệu nhất như… mơ cùng một giấc mơ chẳng hạn. Nghĩ đến gì chăng? Ừ, gia đình.



-o0o-


À, còn về Moonlight Shadow, mình không chắc lắm và cũng chẳng đủ can đảm để nhận xét rõ ràng. Lý do đầu tiên là bởi mình không đọc review trước, nên hơi bất ngờ khi có một câu chuyện nữa đằng sau Kitchen. Lý do thứ hai thì mình cũng hơi ái ngại, nhưng mình đọc truyện ngắn này không kĩ như Kitchen. Nhưng, không phải là một thứ gì vui vẻ chi cho cam. Mình tuy không đọc sâu bằng, nhưng cảm nhận nỗi đau còn hằn sâu hơn cả Kitchen. Có một cái gì đó kịch hơn xuất hiện trong Moonlight Shadow, dễ lấy nước mắt nhiều hơn nếu ví như làm thành anime. Dẫu sao cũng là một truyện ngắn đáng đọc, tuy xét qua xét lại, cũng về cái chết, nhưng thẳng hơn, rõ ràng hơn, chồng chất nhiều hơn. Nên khi vừa kết thúc Kitchen, nếu được chọn mình lại không hề muốn đọc Moonlight Shadow.


Chà, mình cũng không muốn lê thê quá, vì mình không hề đọc lại (bởi không có sách ở đây) khi viết bài này. Chỉ đột nhiên nghĩ đến và mở lên, rồi viết, vậy thôi. Nên chắc có sai sót, bởi cũng hơn nửa năm rồi, có lẽ trí nhớ sai lệch một chút chăng =))

Giá bán trên bìa của Kitchen là 56.000đ. Xuất bản bởi Nhã Nam và Nhà xuất bản hội nhà văn.



Credit ảnh: Sưu tầm (Mình nhờ bạn kiếm giúp nên cũng không rõ lắm, bìa sách mình nghĩ hẳn là từ Nhã Nam, hình căn bếp mình thật sự không rõ lắm).

Wednesday, 30 December 2015

Favorites of 2015 l Book, film, music and TV/variety show

Xin chào các bạn đã đến với phần II của “Favorites of 2015” :)) Phần I đã dài dã man rợ rồi ấy, phần II ít chủ đề hơn nhưng mình lại có quá nhiều yêu thích, đặc biệt khi nhắc đến mảng này nữa nên phải gọi là khó khăn lắm mới chọn được ra vài đại diện vượt trội hơn, xuất sắc hơn một tí so với các ứng cử viên còn lại =)) Phải bảo chứ không đưa những bạn còn lại vào danh sách mình áy náy lắm, nhưng biết làm sao giờ, đã là best of the year cơ mà…



Ầy đánh chết cũng không bỏ được tính dài dòng, bắt - đầu - nào!